#0

Áo Vũ Cơ Hàn - Hiệp sĩ của ḷng tôi

Next    Trang Đầu


Hành tŕnh vạn dặm, bắt đầu bằng một bước chân.

Lăo tử

 

Phần 1

Hồi nhỏ tôi mê cải lương dữ lắm cho đến bây giờ tôi vẫn c̣n mê. Tôi đă khóc khi xem vở "Tâm sự loài chim biển" có Minh Phụng và Mỹ Châu đóng cho dù ti vi hết tự lâu rồi. Tôi trách đời sao lắm phũ phàng khi hiệp sĩ của ḷng tôi Áo Vũ Cơ Hàn bị oan t́nh tội đưa hoàng hậu Cát Mộng Thùy Dương ra ngoài biên đảo. Tôi giận chàng hiệp sĩ của tôi sao không rút thanh trường kiếm để đ̣i lại công lư mà lại dùng cây đoản kiếm kết liểu đời ḿnh cho tṛn đạo nghĩa với người lănh chúa.

Tôi lớn lên qua những tuồng cải lương cổ trang điển tích mà tôi đă được xem từ ti vi của một người hàng xóm. Nó thấm vào trong máu của tôi đến nỗi tôi có thể hát lại nguyên đoạn Cổ Gia Trường về lại Thái Gia Trang trong vở Gió Giao Mùa của đoàn Kim Chung Một. Càng xem nhiều cải lương tôi mới nhận ra cải lương Tàu và cải lương Nhật có nhiều chỗ khác nhau. Tên nhân vật của Tàu thường có hai hay ba chữ như Tạ Tốn hay Trương Vô Kỵ, tên nhân vật của Nhật th́ phải là bốn chữ như Tô Ngă Giang Châu hay là Sơn Thử Đạo Xuyên. Tráng sĩ Tàu mang kiếm sau lưng hay đeo ngang hông, c̣n tráng sĩ Nhật th́ ngoài cây kiếm dài c̣n có cây đoản kiếm giắt ngang hông. Giai nhân Tàu có lúc yểu điệu như công chúa có lúc mạnh mẽ trong vai nữ kiếm sĩ, giai nhân Nhật ra sân khấu lúc nào cũng mềm trong áo luạ kimono và không bao giờ mang kiếm.


Xem riết rồi dần dần tôi thích cải lương Nhật nhiều hơn, tôi yêu tất cả những ǵ nh́n thấy trong sân khấu có bối cảnh của đất nước Phù Tang. Tôi mê vô cùng bầu rượu sa kê giắt bên thắt lưng phải và hai thanh kiếm giắt bên lưng trái chàng lăng tử. Lúc chuyển cảnh, khi sáu câu vừa dứt và âm điệu chuyển chậm qua điệu tịch tà là tôi biết hiệp sĩ sắp về qua gió ngựa, sân khấu sẽ là ngôi nhà sàn lănh chúa có mái ngói âm dương và những chiếc đèn lồng vừa thắp sáng, người lănh chúa và chàng hiệp sĩ sẽ qú trước sân nhà uống rượu sa kê và ngắm hoa anh đào đang nở.

Cải lương đă thấm vào tôi, không ít th́ nhiều những tuồng cải lương ấy đă cấy trong tôi một cảm giác gần gũi đặc biệt dành cho Nhật Bổn, nó đă thành trong giấc mơ về một ngày được neo thuyền nơi cửa sông Giang Hộ, được uống rượu sa kê và nghe tiếng đàn sakura từ người kỹ nữ. Đó chỉ là những kư ức có từ sân khấu cải lương, có lẽ không có thực ngoài đời. Đó cũng chỉ là giấc mơ giang hồ lúc tuổi thơ có làm chi thành hiện thực, vậy mà cách đây mười năm tôi đă có một lần đến Nhật.

Lần đó, tôi đến Osaka ở lại chỉ có hai ngày rồi quay về Mỹ. Phi trường nổi Osaka đă làm tôi cúi đầu thán phục về kỹ thuật xây dựng, khách sạn tôi ở không có chỗ để chê - bấm nút là đưa ra bàn ủi - bấm nút khác là rớt xuống nguyên một hộp đầy đủ dao cạo râu và gương lược. Phố xá đông người nhưng sạch trơn và ngăn nắp, nhưng bụi cây bên đường có đủ màu sắc và h́nh dáng khác nhau. Vào uống ly cafe đưa tiền dollar họ không nhận, họ không giữ tiền cọc mà bảo khi nào có tiềy yen quay lại trả cũng được. Tôi vào tiệm order một dĩa sushi 3 miếng chỉ tốn khoảng chừng bảy đô la.

Nước Nhật tôi đến lần ấy văn ḿnh và hiện đại, đă để lại trong tôi những ấn tượng rất tốt về đất nước và con người. Nhưng chuyến đi vội vă, quá, tôi không kịp t́m được Áo Vũ Cơ Hàn một h́nh ảnh đă chôn rất sâu trong cơi ḷng tôi, cho nên tôi không tính đó là một chuyến đi. Giấc mơ được neo thuyền ở cửa sông Giang Hộ vẫn đang c̣n thao thức đến vô cùng. Tôi phải đi thôi.

 



(Bích La Thôn)

 

Los Angeles, đầu thu 2009


Next    Trang Đầu

Nguyễn Châu Trân. tcn39286@yahoo.com